Hiển thị các bài đăng có nhãn Football. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Football. Hiển thị tất cả bài đăng

Tuổi thơ đầy biến động của thiên tài Messi (Kỳ 2)

Chứng kiến sự thể hiện của Lionel Messi trong buổi thử việc, Barcelona vội vàng ký hợp đồng để mang cầu thủ nhí này về La Masia. Điều đáng nói, do không kịp chuẩn bị trước nên hợp đồng tạm thời được ký trên... giấy ăn.

Ký hợp đồng trên... giấy ăn

Khi người bạn của gia đình Messi biết chuyện cậu bé Lionel bị bệnh, và điều này khiến cơ hội đổi đời ở Buenos Aires bị trôi qua, ông tiếc nuối cho một tài năng được đánh giá rất cao.

Vài ngày sau khi biết tin, người này bỗng nhớ đến bạn thân Carles Rexach, một huyền thoại của sân Nou Camp và là Giám đốc thể thao của CLB Barcelona đầy danh tiếng. Không có nhiều hy vọng, nhưng ông này quyết định nhờ Rexach.

Vốn là người rất mê những tài năng trẻ, và được xem là chuyên gia săn lùng nhân tài của lò La Masia, tất nhiên Rexach không bỏ qua cơ hội này. "Gặp thử vẫn hơn là không, mình cũng chẳng mất gì" - Rexach tự nhủ và quyết định sắp xếp một cuộc hẹn, để cho Lionel có cơ hội thi thố tài năng.

Khi chứng kiến cậu bé Lionel vờn quả bóng trong chân, thực hiện những pha xử lý mà ở độ tuổi U-11, U-12 khó ai có thể làm, Rexach và một thành viên của La Masia đi chung đã bị chinh phục hoàn toàn.

Trước đó, do không chắc chắn lắm về khả năng của Lionel, vì mới chỉ nghe kể lại, nên Rexach đã không chuẩn bị bất kỳ giấy tờ nào để ký hợp đồng.

Lo sợ Lionel có thể bị rơi vào tay của đối thủ khác, Rexach đi đến quyết định đầy táo bạo: soạn thảo hợp đồng sơ bộ trên... giấy ăn, với chữ ký của hai bên, và bên thứ 3 chứng kiến là người bạn của Jorge. Hôm sau, hợp đồng chính thức sẽ được soạn thảo.



Kèm theo đó, Barcelona chấp nhận chi tiền để chữa trị bệnh thiếu hụt hormone tăng trưởng cho Lionel, để cậu bé có cơ hội phát triển hơn nữa tài năng, và sau đó trở thành cầu thủ chuyên nghiệp thực sự.

Đồng thời, Barca có trách nhiệm đảm bảo công ăn việc làm cho gia đình Messi trên đất Tây Ban Nha. Có thể thấy, Rexach và Barca đã đi một nước cờ táo bạo, vì đưa cả gia đình Messi sang Tây Ban Nha sẽ giúp cậu bé được gần gũi người thân và toàn tâm toàn ý tập luyện để phát triển tài năng.

Tất nhiên, ông Jorge đã không từ chối. Cuộc sống tại quê nhà Rosario đang rất khó khăn, công việc ở xưởng bị ảnh hưởng bởi suy thoái kinh tế, nên sang châu Âu sống và làm việc là niềm mơ ước lớn lao.

Mùa Đông năm 2000, Lionel Messi bước vào ngã rẽ thứ hai trong cuộc đời, và nó là khởi điểm để đưa cậu bé lên đỉnh cao thế giới hiện nay: chính thức gia nhập lò đào tạo La Masia.

Tài không đợi tuổi

Thực tế, hai bên đặt bút ký vào bản hợp đồng từ 14/12/2000, nhưng phải một thời gian sau, ngày 1/3/2001 thì hiệu lực mới chính thức được thông qua.

Lionel khoác áo đội trẻ của Barca và nhanh chóng thể hiện tài năng vượt trội. Tại các giải trẻ ở Tây Ban Nha, cũng như trong khuôn khổ châu Âu, Messi luôn là một trong những cái tên nổi bật nhất.

Chính vì thế, rất nhiều CLB châu Âu đã muốn có Lionel. Lúc ấy, những ràng buộc của cầu thủ trẻ là không có, nên Barca có thể mất viên ngọc của mình bất kỳ lúc nào.

Rất may cho Barca, Messi và gia đình đã từ chối mọi lời đề nghị. Jorge cho rằng Barca có ơn với gia đình ông, khi đưa cả nhà đến Tây Ban Nha và chấp nhận bỏ tiền chữa trị cho Lionel. Nếu ra đi, Messi chỉ rời Nou Camp sau khi đã trả hết ơn cho Barca.

"Tôi không đồng ý để nó ra đi. Nếu sau này nó đã trả ơn những gì Barca giúp đỡ, lúc ấy nó có thể đi. Tôi sẽ không can thiệp" - cha của Messi hồi tưởng lại thời điểm ông liên tục từ chối các lời đề nghị, kể cả của một số CLB từ quê hương Italia.

Từ đội trẻ lên đội hình chính của Barca là một khoảng thời gian rất ngắn. Với Messi, mọi thứ diễn ra ngọt ngào như thể trong giấc mơ.

Ngày 16/11/2003 có thể xem là cột mốc đặc biệt trong cuộc đời Messi. Hôm ấy, trong trận giao hữu với Porto của Jose Mourinho, HLV Frank Rijkaard quyết định đưa Messi - một cầu thủ của đội trẻ - vào sân thi đấu. 16 tuổi 145 ngày là thời điểm Messi lần đầu tiên khoác áo Barca.

Do còn quá trẻ, nên Messi được "gửi" cho Barcelona B, và sẽ được đá đội một nếu có cơ hội. Và Messi không phải chờ lâu để có cơ hội ấy.

Ngày 16/10/2004, trong trận derby cực kỳ quan trọng trên sân của Espanyol, HLV Rijkaard đưa Messi vào sân. Trận đấu mà Barca chiến thắng với pha lập công duy nhất của Deco cũng đánh dấu bước ngoặt của Messi: trở thành cầu thủ trẻ thứ 3 ra sân trong màu áo Barca, và là cầu thủ trẻ nhất lịch sử Liga (17 tuổi 114 ngày).

Chưa dừng lại, ngày 1/5/2005, trong trận gặp Albacete, Messi trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử Barcelona ghi bàn ở Liga, trước khi Bojan phá vỡ.

Tài không đợi tuổi, Messi nhanh chóng trở thành một hiện tượng đặc biệt trong màu áo Barca. Mùa Hè năm 2005 cũng đánh dấu sự kiện quan trọng, Argentina lên ngôi VĐTG ở độ tuổi U-20 trên đất Hà Lan, giải đấu mà Messi trở thành cầu thủ xuất sắc nhất, cũng như danh hiệu Vua phá lưới.

Anh ghi 1 bàn ở vòng bảng, trước khi liên tục "nổ súng" ở vòng knock-out, tứ kết, bán kết và cú đúp trong trận chung kết với Nigeria.

Nguồn: tinthethao.com.vn


Tuổi thơ đầy biến động của thiên tài Messi (Kỳ 1)

Ngày bé, Lionel Messi hệt như một bé gái đến mức hàng xóm cũng lẫn lộn. Và rồi, một loạt biến động trong cuộc sống đã đưa đẩy cậu bé con của gia đình có nguồn gốc Italia này đến với bóng đá.

Lầm tưởng là bé gái

Lionel phát triển rất chậm và có một cơ thể ốm yếu, đó là tâm sự của cha anh, ông Jorge Horacio Messi - một công dân mang trong mình dòng máu Italia.

Cơ thể chậm phát triển, và luôn bị đau ốm mỗi khi thời tiết xấu, nên Lionel chỉ quanh quẩn ở nhà mà ít khi đi đâu xa. Mẹ của Lionel, bà Celia Maria Cuccittini, chỉ làm việc bán thời gian để dành nửa ngày còn lại cho cậu con nhỏ.

Trong những lần bà Celia đi làm hoặc ra chợ, người bạn duy nhất của Lionel là em gái Maria Sol, trong khi hai người anh trai Rodrigo và Matias luôn đi ra ngoài chơi bóng.

Với mái tóc bồng bềnh trên một cơ thể nhỏ nhắn, lại hay mặc áo... con gái, cậu bé Lionel nhìn như một bé gái. Người lạ lần đầu tiên gặp sẽ lầm tưởng Lionel là chị gái của Maria Sol, chứ không phải bé trai.

Mà không cứ người lạ mới có sự nhầm lẫn. Những người công nhân ở xưởng ông Jorge làm việc, cũng như hàng xóm của gia đình, đôi khi vẫn hay nhầm lẫn gọi Lionel là bé gái.

Mauricio, một người bạn làm chung xưởng với Jorge, tâm sự: "với chiếc váy xinh xắn, gương mặt luôn tươi cười, Leo chẳng khác gì một bé gái. Nhất là khi đứng chung với đứa em Maria, tôi càng dễ lầm tưởng, dù luôn đến nhà Jorge chơi dịp cuối tuần".

Tình cờ đến với bóng đá

Ngoài công việc của một công nhân ở xưởng, Jorge còn nhận dẫn dắt đội bóng địa phương. Nhiệm vụ của Jorge là hướng dẫn những cầu thủ nghiệp dư, từ nhỏ tuổi đến thanh niên, chơi bóng một cách bài bản nhất.

Xuất thân từ một cầu thủ nghiệp dư, rất mê bóng đá và từng là thành viên đội bóng của xưởng, nên công việc của một HLV tay ngang này không gây khó khăn cho Jorge. Mỗi dịp cuối tuần, ông dành khá nhiều thời gian cho đội bóng, với sự giúp đỡ của người bạn Mauricio.

Làm công việc bóng đá, nhưng Jorge lại không nghĩ cậu con trai bé nhỏ của mình có thể chơi bóng. Hai người anh Rodrigo và Matias vốn hay đến sân một cách thất thường, và chủ yếu kéo bè kéo cánh với những đứa trẻ nổi tiếng quậy phá ở địa phương, nên Jorge càng không nghĩ niềm đam mê bóng đá chảy trong người Lionel.

Năm Lionel hơn 3 tuổi, chứng kiến hai người anh họ Maxi và Emanuel vờn nhau với trái bóng trước sân (thực ra là một khu đất cứng không thể trồng cây), Lionel tỏ ra thích thú. Cậu bé dùng nước mắt để đòi bằng được quả bóng.

Từ đó, Jorge mới biết Lionel cũng thích trái bóng tròn. Mỗi khi đi tập với đội bóng địa phương, ông thường dẫn Leo theo. Do còn quá nhỏ và yếu ớt, nên Leo được cho một quả bóng cũ để chơi riêng ở một góc cho đến khi buổi tập kết thúc.

Khi Lionel lên 5, Jorge quyết định đưa cậu con trai gia nhập Grandoli - đội bóng của địa phương, và hướng dẫn những bài tập cơ bản nhất. Leo tiếp thu các bài học rất nhanh, đến mức Jorge phải ngạc nhiên.

Từ việc suốt ngày ngồi trong nhà chơi những trò của bé gái với em gái Maria, Lionel hoàn toàn bị bóng tròn chinh phục.



Và khi đã biết đến trái bóng, Lionel không ít lần... trốn học để đá bóng. Ở ngôi trường General Las Heras, rất nhiều người vẫn còn nhớ hình ảnh một cậu bé với bề ngoài của bé gái luôn trốn học đi đá bóng, nhưng học lực rất khá.

Newell"s, ngã rẽ đầu tiên của cuộc đời

Tập luyện với cha ở Grandoli được 3 năm, cuộc đời Lionel bước sang một ngã rẽ mà khi ấy gia đình cậu bé có mơ cũng không thể nghĩ đến. Newell"s Old Boys - đội bóng chuyên nghiệp có trự sở tại Rosario, đã đưa Leo vào đội trẻ.

Lionel đã chơi rất hay trong đội U-8 và U-11 của Newell"s. Bóng đá Argentina vốn không quan tâm đến thể hình, nên dù rất bé nhỏ nhưng Leo vẫn được các chuyên gia đào tạo trẻ của Newell"s quan tâm.

Sự trưởng thành vượt bậc và tài năng của Leo ở lứa tuổi nhi đồng đã gây tiếng vang lớn trong làng bóng đá Argentina. Lionel cũng đã cùng đội bóng nhi đồng của Newll"s thi đấu rất ấn tượng trong một giải giao hữu trên quy mô Nam Mỹ.

River Plate, một trong những thế lực lớn nhất của bóng đá Argentina, ngồi vào bàn đàm phán với Newell"s để thương lượng đưa Lionel Messi về lò đào tạo của mình. Newell"s đã chấp nhận lời đề nghị từ River, và Leo chuẩn bị hành trang để chuyển lên thủ đô Buenos Aires, nơi mà cuộc sống và cơ hội của cậu bé sáng hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, các bác sĩ ở bệnh viện Italiano Garibaldi, cũng là nơi Lionel được sinh ra, đưa ra một thông báo gây sốc cho tất cả: Cậu bé bị thiếu hụt hormone tăng trưởng. Căn bệnh này hạn chế sự phát triển của Messi, và trong trường hợp không được chữa trị dứt điểm thì nó sẽ ngăn cậu bé chơi bóng ở độ tuổi trưởng thành.

Thời gian chữa trị sẽ kéo dài, và nó ngốn khoản phí không dưới 900 USD/tháng. Con số này quá to, và River quyết định bỏ cuộc. Đúng là Lionel rất tài năng ở lứa tuổi của mình, nhưng River không dám mạo hiểm để theo vụ này đến cùng, khi cuộc khủng hoảng kinh tế ở Argentina khiến tình hình tài chính của CLB gặp khó khăn.

River "chạy trốn", nhưng chính điều đó lại mở ra một ngã rẽ mới. Một người bạn của gia đình Lionel sinh sống tại đô thị Lerida (thuộc xứ Cataluna), nơi cách thành phố Barcelona khoảng 2h đi xe, biết sự cố trên. Thế là người này đã tận dụng mối quen biết, và mở cánh cửa cho cậu bé đến với La Masia - một trong những lò đào tạo bóng đá nổi tiếng nhất thế giới.

Nguồn: tinthethao.com.vn


Mourinho dùng Kaka làm quà tặng Ferguson

Không lâu sau khi tờ Daily Star đưa tin Manchester United muốn mượn tiền vệ Kaka, báo chí Tây Ban Nha cho biết HLV Jose Mourinho sẽ đáp ứng nguyện vọng của ngài Alex Ferguson.

Không phải bàn cãi về tài năng chơi bóng của Kaka. Nhưng thời gian qua, do gặp phải chấn thương nặng nên tương lai của tiền vệ người Brazil ở Real đang ngày càng trở nên mờ mịt. Cách đây chừng một tuần, theo báo chí Italia, Chủ tịch Moratti của Inter sẽ chi tiền đưa Kaka trở lại Serie A.



Thậm chí một nguồn tin khác còn cho biết nhà ĐKVĐ Champions League sẽ cử người sang Tây Ban Nha kiểm tra phong độ Kaka sau khi anh bình phục chấn thương.Tuy nhiên, đích thân tân huấn luyện viên Leonardo đã khẳng định cựu cầu thủ của AC Milan sẽ vẫn ở lại sân Bernabeu.

Trong khi đó, các đại diện của Premier League như Chelsea, Manchester City vẫn tiếp tục công cuộc theo đuổi Kaka, dù biết tiền vệ này đã không thi đấu gần 5 tháng nay do chấn thương. Theo tờ Mirror, ông chủ của Man City sẵn sàng bỏ ra 45 triệu bảng để mua lại Kaka từ Real.

Nếu thông tin này là hoàn toàn chính xác thì rõ ràng người vui mừng nhất sẽ là Jorge Valdano. Bởi cách đây vài ngày, vị Tổng giám đốc của Real đã nói bóng gió rằng nếu đội bóng nào chịu bỏ ra hơn 40 triệu bảng thì khả năng Kaka rời sân Bernabeu hoàn toàn có thể xảy ra.

Tuy nhiên, báo chí Tây Ban Nha lại khẳng định, huấn luyện viên Jose Mourinho muốn để Kaka sang chơi Manchester United theo một bản hợp đồng cho mượn đến hết mùa giải này. Sau đó ngài Alex Ferguson có thể đưa ra mức giá mua đứt Kaka nếu ông thấy tuyển thủ người Brazil phù hợp với lối chơi của Quỷ Đỏ. Đây có thể được xem như "quà" của "người đặc biệt" dùng để lấy lòng Sir Alex để dễ dàng hơn trong việc tiếp quản chiếc ghế danh giá của nhà cầm quân người Scotland.

Nguồn: vtc.vn




Michel Platini tái đắc cử chủ tịch UEFA: Nợ riêng trả đủ…

Sau hơn ba năm tại vị, có vẻ như Michel Platini đang thổi một luồng gió mới vào nền bóng đá cũ kỹ của châu Âu già cỗi bằng những ý tưởng táo bạo và mới mẻ. Cũng có vẻ như sự tích cực và dám nói, dám làm của ông đã thuyết phục được cả châu Âu với việc vị chủ tịch này tái đắc cử ở nhiệm kỳ thứ hai của mình khi không có đối thủ cạnh tranh. Liệu có đúng là Platini có thần thánh đến mức đấy?

Người bênh vực kẻ yếu?

Tạm thời gác qua một bên những cải tổ vĩ mô vẫn đang còn là ý tưởng, hay đang trong quá trình chuẩn bị thực hiện như ủng hộ sáng kiến “6+5” của Chủ tịch FIFA Sepp Blatter, ý tưởng đưa thêm trợ lý trọng tài để giám sát chặt chẽ hơn các tình huống gần cầu môn, khoan tính đến lời kêu gọi các câu lạc bộ tự ý thức về việc “mua lúa non” hay luật tài chính công bằng đang trong quá trình bắt đầu triển khai, thì có hai việc cựu danh thủ người Pháp này đã làm rất tốt: mang EURO 2012 đến Ba Lan và Ukraine và cải cách cúp châu Âu.


Michel Platini- Ảnh Getty Cải cách cơ bản nhất của Michel Platini ở cúp châu Âu là việc phân phối lại quota cho các quốc gia có đại diện tham dự Champions League. Ngoài việc tước bớt vé của các ông lớn, Platini buộc các câu lạc bộ của những nước này phải tham gia vòng play-off. Cũng dễ giải thích cho điều này. Nếu theo sát những nấc thang đưa Platini đến với ngôi vị thống soái bóng đá châu Âu, hẳn bạn cũng biết rằng những lá phiếu giúp huyền thoại bóng đá người Pháp soán ngôi cựu Chủ tịch Lennart Johansson không đến từ Anh, Ý, Tây Ban Nha hay Đức, mà chủ yếu là từ Đông Âu.

Cộng vào với việc giành quyền đăng cai EURO 2012 về cho Ba Lan và Ukraina, có thể nói trong nhiệm kỳ đầu tiên của mình, vị chủ tịch này đã hoàn thành rất xuất sắc một việc: trả nợ đầy đủ cho Đông Âu, sân sau vững chắc của ông.

Nhưng chưa có công bằng cho những kẻ mạnh ?

Tuy nhiên, còn khá nhiều vấn đề liên quan đến Champions League mà vị chủ tịch chưa, không thể hoặc không muốn giải quyết. Đơn cử một trường hợp nổi cộm nhất, hãy nhìn vào bảng hệ số giải đấu (Association Coefficient, hay còn gọi là League Coefficient). Bảng xếp hạng này sẽ tính hệ số cho các quốc gia có câu lạc bộ tham dự cúp châu Âu, từ đó quyết định số lượng đại diện mỗi nước ở các cúp châu Âu.

Về mặt công thức, ngoài số điểm thưởng cho các nước có đại diện đi sâu vào vòng trong, điểm số của từng quốc gia sẽ được tính bằng cách lấy tổng điểm mà các câu lạc bộ của quốc gia đạt được trong mùa bóng (thắng 3, hòa 1, thua 0), chia cho tổng số câu lạc bộ của quốc gia đó tham gia các giải đấu. Điểm số để quyết định vị trí trên bảng xếp hạng sẽ là tổng điểm trong năm mùa gần nhất.

Trên bảng xếp hạng hiện giờ, Đức đang xếp trên Ý và thứ tự đó chắc chắn sẽ vẫn được duy trì cho đến hết mùa này, đồng nghĩa với việc Bundesliga có nhiều hơn một đại diện so với Serie A ở Champions League, và thậm chí có thể sẽ vượt qua cả Tây Ban Nha để chiếm vị trí thứ 2, sau Anh. Tuy nhiên, có một nghịch lý ở đây. Bundesliga có 18 đội tham gia, tạm gạt đi một nửa trong số đó là những CLB phải vật lộn với việc trụ hạng và không đủ tầm để mơ đến suất tham dự cúp châu Âu, ta còn lại chín đội. Như vậy, xác suất để một đội bóng Đức mơ mộng tham gia đấu trường châu lục có vé dự Champions League là 44,4%. Trong khi đó, Serie A có 20 đội, và con số tương tự sẽ là 30%.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc ngay cả những đội bóng cực mạnh của Ý như Inter Milan, AC Milan, Juventus, AS Roma, Napoli, Lazio… sẽ phải tranh đấu cật lực để kiếm vé dự Champions League, dẫn đến một số sự vắng mặt, dù đáng tiếc, nhưng không thể tránh khỏi, của những cái tên kể trên.

Nên nhớ, trong năm mùa bóng trở lại đây, Serie A sở hữu đến hai chức vô địch Champions League (AC Milan mùa 2006-2007 và Inter Milan mùa trước). Vậy trong một bảng xếp hạng được tính toán chặt chẽ và đầy tính khoa học như thế, lỗ hổng là ở đâu?

Thứ nhất, việc tính điểm như nhau cho tất cả các trận đấu, bất kể tính chất là một sai lầm. Ví dụ: một đội bóng đã thắng 4-0 ở lượt đi vòng knock-out hoàn toàn có thể cho phép mình thua một, hoặc thậm chí hai bàn trong trận lượt về. Vô hình trung, điều đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến thứ hạng của giải đấu trên bảng xếp hạng.

Thứ hai và quan trọng hơn, cào bằng điểm số đạt được, bất chấp là Champions League hay Europa League. Ở vòng bảng Champions League, các đội bóng Ý thường sẽ khó chiếm ngôi đầu bảng của Anh hoặc Tây Ban Nha, do đó sẽ xếp thứ nhì, bất lợi trong việc bốc thăm chia cặp cho vòng đấu loại trực tiếp, dẫn đến việc tăng khả năng bị loại. Trong khi đó, các đội bóng Đức thường không quá yếu để đứng bét bảng, cũng khó đủ mạnh để cạnh tranh suất đi tiếp cùng Anh, Ý, hay Tây Ban Nha và sẽ rơi xuống Europa League, kho điểm cho họ. Đây cũng là nguyên nhân cơ bản nhất giúp Bundesliga luôn vượt trội Serie A về điểm số trong bốn mùa bóng gần đây nhất.

Nợ riêng đã trả đủ, còn nợ chung thì tính sao đây, Michel Platini?



Platini -con đường vinh quang
Bước chân đầu tiên vào chính trường bóng đá của cựu huấn luyện viên đội tuyển Pháp bắt đầu từ World Cup 1998 được tổ chức tại quê hương ông, với cương vị đồng trưởng ban tổ chức. Đấy cũng là năm Sepp Blatter ngoạn mục vượt qua cựu Chủ tịch UEFA Lennart Johansson trong một cuộc bỏ phiếu đầy tranh cãi để kế vị Joao Havelange. Bất chấp việc UEFA và FIFA luôn kình chống nhau quyết liệt, Michel Platini từng bước trở thành cánh tay phải đắc lực của Blatter.

điểm manh nha cho cuộc bầu cử Chủ tịch UEFA năm 2007, không nhiều người đánh giá cao khả năng tranh chấp của Platini cho chiếc ghế này, bởi tại thời điểm đó, Franz Beckenbauer đang phủ cái bóng quá lớn lên bóng đá châu Âu. Động thái ủng hộ quan trọng đầu tiên cho Platini lại đến từ chính Blatter. Chủ tịch FIFA đăng đàn công khai tuyên bố ủng hộ việc Johansson ứng cử thêm một nhiệm kỳ nữa. Mà Johansson và Beckenbauer lại là những người bạn vong niên cả trong bóng đá lẫn ngoài đời. Yên tâm về khả năng thắng cử, cũng như không muốn tranh chấp với người bạn già của mình, Beckenbauer chính thức tuyên bố không chạy đua vào chiếc ghế Chủ tịch UEFA. Chỉ chờ có thế, tháng 6/2006, Platini chính thức ra mặt ứng cử.

Không sử dụng tuyệt chiêu mua phiếu như Blatter, danh thủ người Pháp chọn con đường khác, nhưng không hề kém hiệu quả: mặc cả với người Đông Âu. Cái giá Platini đưa ra là một miếng mồi ngon: đưa EURO 2012 về với Đông Âu, cũng như tạo điều kiện tối đa cho những câu lạc bộ hàng đầu của các quốc gia này góp mặt ở đấu trường châu Âu. Với sự ủng hộ tuyệt đối thông qua các lá phiếu của Đông Âu, Platini thắng sít sao và chiếm chiếc ghế cao nhất của bóng đá châu Âu. Blatter vui mừng ra mặt khi giang sơn quy về một mối, UEFA chính thức trở thành một phần của FIFA. Johansson nhận đòn đau thêm một lần nữa từ chính kẻ thù cũ. Còn Beckenbauer ngậm ngùi nuốt hận quy ẩn giang hồ.



Nguồn: tinthethao.com.vn


Ngoại hạng Anh năm mới: Sự trở lại của các sát thủ

(TinTheThao.com.vn) - Mùa giải này với sự tỏa sáng rực rỡ và ổn định của 2 ngôi sao đang thi đấu tại La Liga là Ronaldo và Messi người ta đã nhắc rất nhiều đến sự sa sút phong độ thảm hại của các ngôi sao tấn công ở Premier League, giải VĐQG hấp dẫn nhất hành tinh. Nhưng tại vòng đấu thứ 21, vòng đấu đầu tiên của năm mới các ngôi sao được coi là đang “lịm“ dần đều đã trở lại với những bàn thắng quyết định tạo nên sự hi vọng mới vào nửa cuối mùa giải cạnh tranh khốc liệt.

Đã từ lâu trong tâm trí những fan hâm mộ bóng đá trên toàn thế giới nói chung và những fan của Premier League nói riêng đều công nhận rằng Fernando Torres, Wayne Rooney, Didier Drogba, Robin Van Persie là những cầu thủ tấn công quan trọng nhất của các đội bóng trong nhóm Tứ đại gia. Điều đó đã được thể hiện qua vô số những bàn thắng mà họ ghi cho đội bóng của mình qua đó nhận được niềm tin nơi HLV, tình yêu bởi các fan hâm mộ và sự thèm muốn từ các đội bóng khác.




Vì chấn thương Van Persie mới có đúng 2 bàn cho Arsenal mùa này. Ảnh: Reuters.


Vòng đấu 21 vừa qua mới là lần đầu tiên trong mùa giải này người hâm mộ mới được chứng kiến 4 sát thủ “vang bóng một thời” cùng ghi bàn. Sự trùng hợp đã xảy ra vào đúng loạt trận đầu tiên của năm mới đang trong giai đoạn chạy đua khốc liệt nhất của mùa giải. Nó liệu có mang lại được một điều kỳ diệu làm chất xúc tác cho tinh thần của các đội bóng hay niềm mong ước của các cổ động viên?

Sự kiện “pháo dây” vừa rồi còn có ý nghĩa cực kỳ quan trong hơn nữa khi biết rằng giai đoạn đầu của mùa giải các ngôi sao tấn công được kỳ vọng nhiều nhất đều đã ko là chính mình. Có thể có nhiều nguyên nhân khác nhau như chấn thương, sự quá tải,… nhưng với sự thể hiện kém xa những mùa giải trước, tất cả sẽ chỉ là ngụy biện.

Drogba bùng nổ trong giai đoạn đầu của mùa giải để rôi sau đó tắt ngấm cùng với phong độ chung của Chesea 2 tháng vừa qua. Rooney thậm chí còn đáng trách hơn khi không những phong độ sa sút mà lại còn liên tục dính vào những scandal bên ngoài sân cỏ trong đó đỉnh điểm là việc đòi chia tay M.U, và kết cục vốn liếng của gã Shek trước vòng đấu này chỉ là 1 bàn thắng trên chấm 11m. Tiền đạo số 1 của Liverpool, Fernando Torres thì lại thể hiện 1 đẳng cấp “phập phù” như chính nội tình của CLB (Liverpool đã liên tiếp thay đổi HLV rồi ông chủ trong mùa bóng này). Duy chỉ có Van Persie khác với các đồng nghiệp đó là anh vừa mới trở lại sau một thời gian dài điều tri chấn thương dai dẳng.

Sự trở lại của các sát thủ thực thụ đã đánh dấu tín hiệu lạc quan của vòng đấu 21, họ đã cùng lúc ghi những bàn thắng quan trọng cho đội bóng của mình để giúp đội nhà tiếp tục vào cuộc đua vô đich và cổ động viên có quyền hi vọng vào sự tỏa sáng đều đặn hơn của các ngôi sao tấn công số 1 Premier League.

Nguồn: tinthethao.com.vn



Trọng tài sai lầm, M.U đánh rơi chiến thắng

(TinTheThao.com.vn) - Chuỗi trận thăng hoa của M.U đã chấm dứt khi họ để tuột mất chiến thắng trong những phút cuối cùng ở chuyến làm khách đến sân của Birmingham City. Điều đáng tiếc cho Quỷ Đỏ là việc họ phải trả giá từ một sai lầm của trọng tài.

Nỗi ám ảnh sân khách ở mùa giải này tiếp tục theo chân Quỷ Đỏ khi mà kết quả hòa chung cuộc 1-1 trước Birmingham City mặc dù không khiến thành tích bất bại của M.U bị gián đoạn nhưng đã là trận hòa thứ 7 của họ trong các chuyến thi đấu xa nhà ở mùa này. Rõ ràng, M.U vẫn còn rất nhiều điều cần phải hoàn thiện trong thời gian tới nếu như muốn thực sự tạo nên hình ảnh của một nhà vô địch.




Với việc phải thi đấu trong một mật độ dày đặc nên M.U sử dụng đội hình không có được những gương mặt tốt nhất của họ. Cộng thêm việc đội chủ nhà Birmingham thi đấu nỗ lực hết sức nhằm hy vọng thoát khỏi vị trí nguy hiểm hiện tại nên M.U gặp khá nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm cho mình những cơ hội tiếp cận khung thành đối phương. Tình huống đáng chú ý nhất trong hiệp đấu đầu tiên là pha "dứt điểm" của Ryan Giggs ở phút thứ 18 khi thủ môn Ben Foster sai lầm trong việc chọn vị trí suýt chút nữa phải trả giá đắt nhưng may cho đội chủ nhà là bóng lại tìm đúng đến xà ngang.

Tốc độ của trận đấu diễn ra khá chậm trong phần lớn thời gian của hiệp một. Phút thứ 40, Birmingham có cơ hội nguy hiểm khi Larsson chọc khe cho Bowyer trước khi bóng được trả lại tuyến hai để Gardner băng vào dứt điểm đi vọt xà ngang đầy tiếc nuối.

Bước sang hiệp hai, không có nhiều thay đổi trong lối chơi của M.U trong khi Birmingham dần chơi tốt hơn và đôi lần khiến các CĐV M.U phải thót tim với cac pha dứt điểm hiểm hóc. Tuy nhiên, với tư cách của một đại gia, M.U cũng dần tăng tốc mạnh mẽ để hy vọng tìm kiếm bàn thắng phá vỡ thế cân bằng. Phút thứ 58, Berbatov phối hợp một cách đẹp mắt với Gibson trước khi tung ra cú dứt điểm cận chân vô cùng đẹp mắt đưa bóng về góc gần hạ gục thủ môn Ben Foster để mở tỷ số của trận đấu. Đây là bàn thắng thứ 14 của Berbatov ở Premier League mùa này. Lẽ ra tỷ số đã là 2-0 cho M.U nếu như ở tình huống ngay sau đó, cú dứt điểm tầm xa của Berbatov có thêm một chút chính xác chứ không chỉ liếm mép cột dọc khung thành đội chủ nhà.

Trận đấu càng trôi về cuối, M.U càng muốn chơi chậm để bảo toàn cách biệt của mình. Nhưng cũng giống như rất nhiều các trận đấu trên sân khách của họ kể từ đầu mùa, ý định đó đã không thể được thực hiện. Lần này bắt nguồn từ sai lầm của trọng tài trong phút thi đấu chính thức cuối cùng, Zigic vừa tì đè trái phép với hậu vệ MU, vừa dùng tay chơi bóng để kiến tạo cho Bowyer - cầu thủ dường như đã rơi vào tư thế việt vị, đệm bóng ghi bàn cận thành gỡ hòa 1-1.

Đánh rơi chiến thắng một cách đầy tiếc nuối, chắc chắn M.U sẽ phải nỗ lực hơn nhiều trong các trận đấu sắp tới nếu như không muốn lợi thế mà họ đang có trên BXH bị các đối thủ bám đuổi san lấp.

Đội hình ra sân:

Birmingham: Foster, Carr, Johnson, Dann, Ridgewell, Larsson (Alex Hleb 70'), Ferguson, Gardner, Bowyer, Beausejour (Nikola Zigic 82'), Jerome (Kevin Phillips 85')

MU: Van der Sar, Rafael Da Silva, Ferdinand, Vidic, Evra, Gibson (Javier Hernandez 89'), Carrick, Anderson (Darren Fletcher 73'), Giggs, Berbatov, Rooney

Bàn thắng: Berbatov 58’ - Bowyer 90’

Nguồn: tinthethao.com.vn





Redknapp tự tin dù phải đối đầu với AC Milan

(TinTheThao.com.vn) - Việc lọt vào vòng knock-out của Champions League ngay trong lần đầu

Cho dù phải 2 tháng nữa thì Champions League mới trở lại nhưng ngay từ lúc này Tottenham đã tỏ ra rất háo hức với việc đối đầu với cựu vô địch AC Milan. Đội bóng nước Anh tin rằng họ có đủ khả năng để đánh bại đối thủ giàu kinh nghiệm đến từ Serie A.




“Chúng tôi đã từng đánh bại Inter Milan và chẳng có lý do gì để không nghĩ tới một kết quả tương tự khi đá với AC Milan.” Redknapp nói

“AC Milan có nhiều ngôi sao nhưng tôi biết rằng hàng thủ của họ rất ngại đối đầu với phong cách tấn công mạnh mẽ của các đội bóng Anh. Do đó, Tottenham hoàn toàn tự tin về khả năng giành chiến thắng của mình.”

“Tôi chỉ hy vọng rằng Tottenham sẽ có được tất cả những gương mặt quan trọng của mình cho cuộc đối đầu với AC Milan. Từ nay tới đó còn một chặng đường rất dài và chúng tôi sẽ phải có những tính toán hợp lý nhất để có được một lực lượng ổn định.”


Nguồn: tinthethao.com.vn



Ngoại hạng Anh: Đâu rồi? Những ngôi sao...

Những hình tượng đích thực của giải Ngoại hạng như Rooney, Torres hay thậm chí cả Drogba đang dần đánh mất bản năng “sát thủ” của mình…



Cuộc đua tới chức vô địch NHA mùa giải 2010/11 đang diễn ra vô cùng hấp dẫn qua mỗi vòng đấu. Ngoài những cái tên quen thuộc như MU, Arsenal, Chelsea, top đầu BXH còn có sự chen chân và cạnh tranh quyết liệt của Man City và Tottenham. Đó là tín hiệu đáng mừng bởi nhiều năm qua, người ta cảm thấy hơi nhàm chán khi mãi chứng kiến cảnh chiếc cúp bị luân chuyển từ Old Trafford tới Stamford Bridge và ngược lại. Nhưng trong nỗi khấp khởi ấy, Premier League lại va phải “nốt trầm”, có thể được diễn giải bằng những từ ngữ - phong độ trồi sụt của các ngôi sao hàng đầu.

Nhiều năm qua, Rooney hay Torres, Drogba vốn được coi như hình tượng quảng bá của giải Ngoại hạng Anh trên toàn thế giới. Ngoài vai trò là những hạt nhân quan trọng bậc nhất trong mỗi đội bóng, họ còn đều được NHM biết và ghi nhớ bởi bản năng “sát thủ” siêu phàm của mình. Ngay ở mùa trước thôi, chân sút của MU ghi tổng cộng tới 34 bàn thắng, “Voi rừng” còn khủng hơn với 37 lần chọc thủng lưới đối phương, trong khi đó, dù liên tục chấn thương nhưng Torres cũng kịp nổ súng 22 lần. Thời điểm hiện tại thì sao? Thất vọng! Sẽ không quá lời nếu dành cụm từ ấy cho 3 ngôi sao của MU, Chelsea và Liverpool.

Chính các manucians cũng chẳng thể nhớ nổi bao lâu rồi gã Shrek không ghi bàn. Theo thống kê chính xác, đã 620 phút góp mặt trên sân kể từ pha chọc thủng lưới West Ham (28/8/2010), Rooney vẫn chưa một lần tìm vui cho cá nhân mình. Thừa nhận rằng những đóng góp của R10 cho lối chơi chung của Quỷ đỏ thành Manchester là không hề nhỏ nhưng một tiền đạo lại quên mất nhiệm vụ chính – ghi bàn chẳng bình thường chút nào, bất kể với lý do gì đi chăng nữa. Chưa đến mức “đói” bàn thắng ghê gớm như Rooney nhưng Torres cũng đang dần trở nên mờ nhạt trong tâm trí NHM. Cái gọi là đẳng cấp trong con người El Nino vẫn được thể hiện ở trận thắng 2-0 của Liverpool trước Chelsea, đáng tiếc phong độ của chân sút người Tây Ban Nha thì phập phù, thiếu ổn định đến tệ hại. Trong bối cảnh “Lữ đoàn đỏ” tuột dốc khủng khiếp trên BHX, Torres lại không thể giúp được gì. Trường hợp của Drgoba có vẻ hơi khác một chút. Anh vẫn là đầu tàu trên hàng công của Chelsea (đang ghi nhiều bàn thắng nhất – 8 bàn), chỉ có điều ở những trận đấu quan trọng, Vua phá lưới Ngoại hạng Anh mùa trước lặn mất tăm (gặp Arsenal) hoặc đóng vai như kẻ “tội đồ” (gặp Tottenham).

Với nhiều CĐV “dễ tính”, họ hoàn toàn thông cảm phần nào bởi cả 3 ngôi sao trên đều từng trải qua những giai đoạn chấn thương cùng với đó là lịch thi đấu dày đặc. Tuy nhiên, khi được chứng kiến những phong độ chói sáng của Ronaldo, Messi ở La Liga hay Ibra, Eto’o ở Serie thì hẳn NHM ngoại hạng cũng mách lòng. Một nửa chặng đường của mùa giải năm nay đã trôi và phía trước sẽ là những thử thách vô cùng gian nan với mỗi đội bóng, đặc biệt các “ông lớn” phải căng sức cho nhiều mặt trận. Vậy nên MU không thể trông chờ mãi vào Berbatov mà cần có sự tỏa sáng của Rooney. Tương tự, Chelsea hay Liverpool sẽ khó lòng vượt qua cuộc khủng hoảng phong độ khi Drogba và Torres cứ đánh mất chính mình.

Nguồn: http://www.tinthethao.com.vn












Kết Quả Thi Đấu Ngoại Hạng Anh Trong Tuần



Bảng Xếp Hạng Giải Vô Địch Ý



J. Mourinho - Có gì mà phải ầm ĩ

Việc lầm tưởng khi được một vị huấn luyện viên bóng đá nổi tiếng thế giới nhắc tới có đáng phải ầm ĩ?

Từ ngày 19/12, báo chí thể thao Việt Nam liên tục đưa câu nói của huấn luyện viên người Bồ Đào Nha Jose Mourinho, hiện đang dẫn dắt câu lạc bộ Real Madrid, có nhắc đến hai từ Việt Nam. Lời phát biểu đó vị huấn luyện viên này không phải nhắc đến Việt Nam như sự tán thưởng về những thành công mà bóng đá đạt được, càng không phải là sự nhìn nhận về tiến bộ mà đội bóng chúng ta có được trong những năm qua. Như vậy liệu việc lầm tưởng khi được một vị huấn luyện viên bóng đá nổi tiếng thế giới nhắc tới có đáng phải ầm ĩ?



Lời phát biểu của huấn luyện viên J. Mourinho được đưa ra sau trận đấu trên sân nhà của CLB Real Madrid trước câu lạc bộ Sevilla, tại giải vô địch quốc gia Tây Ban Nha đêm 19/12, J. Mourinho đã nói: “Trận đấu hôm nay thật đáng quên. Các cầu thủ chơi quá xấu. Nếu là khán giả không bao giờ tôi chi tiền để vào xem những trận thế này. Nếu ở nhà tôi sẽ bật kênh Eurosport để xem một trận đấu nào đó tại Việt Nam”.

Rõ ràng vị huấn luyện viên này đã coi một trận đấu bóng tại Việt Nam cũng không đáng xem (chẳng qua, nó chỉ đáng xem hơn trận đấu mà ông vừa chỉ đạo). Theo vị HLV này trận đấu đáng quên vì các cầu thủ chơi xấu (mà ở đây có lẽ chỉ có các cầu thủ Sevilla), trọng tài đối xử bất công (phạt thẻ đỏ với Carvalho của Real) và đã làm mất lòng tin vào khán giả đến sân (ông đã tự đặt mình vào vị trí đó).

Tuy là một huấn luyện viên có tiếng trên thế giới nhưng J.Mourinho không hiểu gì về bóng đá và tình yêu bóng đá của người hâm mộ Việt Nam. Những thông tin “sâu sắc” về đội bóng Đông Nam Á Việt Nam mà vị huấn luyện viên này có được chắc chỉ qua kênh huấn luyện viên Ricardo (hiện đang làm HLV CLB Đồng Tâm Long An) từng làm trợ lý của Mourinho và một số suy diễn của ông khi thấy một đồng hương khác là huấn luyện viên H.Calisto đang làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia Việt Nam.

Đúng là Việt Nam đang ở “vùng trũng Đông nam Á” của làng túc cầu thế giới nhưng không có nghĩa các trận đấu ở Việt Nam đều nhuốm mầu bạo lực, hoặc bị chi phối bởi những tiếng còi méo, không công tâm từ các trọng tài.

Giải vô địch bóng đá quốc gia Việt Nam, hay còn được biết đến với cái tên quen thuộc V Leagues đã được Liên đoàn bóng đá Châu Á-AFF đánh giá là một trong những giải đấu hấp dẫn không chỉ ở khu vực mà còn mang tầm châu lục. Sự đánh giá đó được nhìn nhận qua chất lượng của các CLB tham dự, trình độ các cầu thủ và sự cuồng nhiệt từ cổ động viên. Một giải đấu hấp dẫn như vậy lẽ nào chỉ có bạo lực và sự thiếu công tâm từ trọng tài như lời của J Mourinho đã nói? Đội ngũ trọng tài Việt Nam cũng đã và đang được FIFA công nhận hàng năm, không lý gì FIFA đã sai lầm khi công nhận nhưng danh xưng đó

Người Việt Nam đã cố gắng đưa hình ảnh thể thao Việt Nam (trong đó có bóng đá) ra với bạn bè thế giới. Những thành tích tại các kỳ SEA Games, Asiad của các vận động viên hay việc những dòng chữ “Hoàng Anh Gia Lai Việt Nam” xuất hiện đều đặn khoảng 15 giây ttrong các trận đấu trên sân vận động Emirates của CLB Arsenal đã dần dần quen thuộc hơn với giới thể thao quốc tế. Không chỉ giới thiệu về thế mạnh của thể thao, mà người hâm mộ Việt Nam đã “có điểm” khi luôn bao dung với đội bóng thân yêu của mình. Hình ảnh số đông cổ động viên Việt Nam nán lại sân vận động Mỹ Đình sau thất bại của đội tuyển Việt Nam tại AFF Suzuki cup 2010 vừa qua là một minh chứng cảm động và rõ nét nhất. Liệu sau năm nay khi mà CLB Real Madrid không đạt được thành tích thì chiếc ghế huấn luyện viên trưởng câu lạc bộ sẽ lấy gì đảm bảo? Người hâm mộ câu lạc bộ ở Tây Ban Nha liệu có bao dung như ở Việt Nam. Vậy thì J. Mourinho - Có gì mà phải ầm ĩ???

Nguồn:VOVNews


Park Ji-sung mang đến tin vui bất ngờ cho Man Utd

Tiền vệ Park Ji-sung vừa mang đến cho Manchester United một tin vui không thể bất ngờ hơn khi anh quyết định chia tay đội tuyển Hàn Quốc.

Thông tin trên cũng đã được cha của Park Ji-sung lên tiếng thừa nhận khi cho biết anh sẽ sớm chia tay đội tuyển quốc gia ngay sau khi vòng chung kết Asia Cup 2011 kết thúc.



Ông nói: "Sau khi tham dự World Cup 2010, Park Ji-sung khẳng định Asian Cup 2011 sẽ là giải đấu cuối cùng nó khoác lên mình chiếc áo đội tuyển quốc gia. Park cho rằng các cầu thủ trẻ đang chơi rất lên chân và họ hoàn toàn có thể thay thế được mình."

Đây thực sự là thông tin sẽ khiến cho người hâm mộ Hàn Quốc cảm thấy rất buồn bởi từ lâu tiền vệ Park Ji-sung được xem là người không thể thiếu của đội tuyển quốc gia.

Đặc biệt tại vòng chung kết World Cup 2010, Park Ji-sung với tư cách là đội trưởng đã có những đóng góp không nhỏ trong việc đưa đội bóng xứ kim chi giành quyền lọt vào tới vòng 1/8 trước khi để thua đáng tiếc trước đội tuyển Uruguay.

Quyết định trên của Park Ji-sung nếu như mang đến nỗi buồn cho người Hàn Quốc thì vô tình lại mang niềm vui đến cho các cổ động viên yêu mến câu lạc bộ Manchester United. Bởi một khi chia tay với đội tuyển, Park chắc chắn sẽ tập trung nhiều hơn để giúp câu lạc bộ giành được những chiến thắng quan trọng.

Hơn bao giờ hết, người hâm mộ Manchester United đang rất mong Park Ji-sung sẽ có những trận đấu tỏa sáng giống như trong cuộc đối đầu với Arsenal khi anh ghi bàn thắng duy nhất mang về chiến thắng quan trọng 1-0 để giúp Manchester United leo lên ngôi đầu bảng Premier League./.

Nguồn: Vietnamplus


Becks sánh ngang cùng các huyền thoại

Không còn chơi bóng đỉnh cao, thế nhưng với những đóng góp cho nền bóng đá thế giới trong suốt thời gian qua, Becks xứng đáng được đứng ngang hàng cùng với các huyền thoại tại đảo quốc sương mù.

Mặc dù những cố gắng của David Beckham trong thời gian vừa qua đã không giúp cho nước Anh đứng ra đăng cai tổ chức VCK World Cup 2018, tuy nhiên, với những đóng góp cho môn thể thao vua trong hầu hết sự nghiệp thi đấu, tiền vệ đang chơi cho LA Galaxy đã có vinh dự nhận giải thưởng thành tựu trọn đời do hãng truyền thông BBC trao tặng tại Birmingham vào ngày chủ nhật. Trước Becks từng có 5 người có vinh dự nhận được danh hiệu này gồm có Sir Bobby Charlton, Sir Bobby Robson, George Best, Sir Alex Ferguson và tay golf huyền thoại Seve Ballesteros.



Becks sẽ nhận giải thưởng thành tựu trọn đời


Với 115 lần khoác áo đội bóng Tam sư và 58 lần mang trên mình chiếc băng thủ quân, Becks đã vươn lên đứng thứ 2 trong danh sách những người thi đấu nhiều nhất cho ĐT Anh và chắc chắn giải thưởng này là hoàn toàn xứng đáng với cựu cầu thủ MU. Phát biểu trước báo giới, ngôi sao 35 tuổi vui mừng cho biết:

“Đó là một vinh dự tuyệt vời và chắc chắn đây không chỉ là giây phút tự hào với bản thân tôi mà còn với toàn bộ gia đình”.

Bên cạnh đó, những thông tin từ nước Anh cũng cho biết, Becks sẽ hồi hương và để đầu quân cho Tottenham theo bản hợp đồng cho mượn từ LA Galaxy trong tháng 1. Chưa thể xác định được mức độ chính xác của thông tin, song nếu điều đó trở thành sự thật, chắc chắn đây sẽ là tin không thể vui hơn với NHM bóng đá Anh cũng như đội bóng thành London.

Nguồn: 24H.com.vn


Sir Alex Ferguson: Biểu tượng vĩnh cửu

Hôm nay chính là ngày Sir Alex Ferguson vượt qua bậc tiền bối Sir Matt Busby về thời gian dẫn dắt Quỷ đỏ MU.

Lẽ ra, nếu không bị hoãn vì bão tuyết, trận đại chiến Chelsea – MU sẽ là dịp lý tưởng để Sir Alex Ferguson kỷ niệm 24 năm 1 tháng 14 ngày gắn bó với đội bóng thành Manchester. Đó là một kỷ lục mới bởi ông đã chính thức vượt qua vị tiền bối Sir Matt Busby về thời gian nắm quyền ở Old Trafford. Đây là một cột mốc vĩ đại của chiến lược gia người Scotland. Và nó cho thấy, bóng đá hiện đại vẫn còn chỗ cho những giá trị thực của lòng trung thành, sự tận tụy, đam mê và nhiệt huyết cháy bỏng.

Chắc chắn sẽ rất khó có ai lập lại được những kỳ tích mà Sir Alex Ferguson đã làm được cùng MU. Một phần tư thế kỷ gắn bó với một đội bóng, hơn 8000 ngày xây dựng một triều đại. Những con số “khủng khiếp” đến mức không thể tin nổi. Nhưng Ferguson đã làm được, như bao lần ông chứng minh trên sân cỏ cùng MU, rằng trong bóng đá không có gì là không thể.




Sir Alex Ferguson và Sir Matt Busby



Ngược dòng thời gian, khi Ferguson mới dẫn dắt MU vào tháng 11/1986, đó là thời điểm đội bóng đang khủng hoảng nghiêm trọng về phong độ. Nhưng bằng những nỗ lực lớn lao, sự kiên nhẫn và một hướng phát triển đúng đắn, ông đã từng bước đưa Quỷ đỏ lớn mạnh. Những danh hiệu đầu tiên tới như một phần thưởng cho sự nỗ lực, và những thành công tiếp sau đó là minh chứng cho một đẳng cấp thực thụ và một tình yêu vĩnh hằng mà Ferguson dành cho MU, nơi ông coi là một ngôi nhà thứ hai. Hàng chục danh hiệu Premier League, FA Cup, Champions League và nhiều chiếc cúp khác đã đưa Sir Alex trở thành một trong những chiến lược gia vĩ đại nhất lịch sử bóng đá. 9 lần được bầu là HLV xuất sắc nhất mùa giải Premier League, 4 lần là HLV xuất sắc nhất thế giới, được Nữ hoàng Anh phong tước Hiệp sĩ, tất cả đã công nhận và đều ngưỡng mộ tài năng của Ferguson.

Vào lúc này, Alex có thể ngồi nhìn ngắm hàng giờ mới hết được những chiếc cúp mà ông đã chinh phục. Và ông có thể mỉm cười vì đã vượt qua bậc tiền bối Sir Matt Busby về những kỷ lục. Nhưng Sir Alex chưa một lần nghĩ rằng mình giỏi hơn Sir Matt Busby. Trong một bài phát biểu vào tháng trước, Ferguson khẳng định rằng ở Old Trafford, Matt Busby mới là nhân vật vĩ đại nhất. Thật khó để so sánh những con người vĩ đại với nhau. Sir Matt Busby là một huyền thoại. Người đàn ông ấy đã dựng xây một thế hệ vàng của MU những năm 50, 60 thế kỷ trước. Nhưng số phận của ông và học trò thì thăng trầm hơn triều đại Sir Alex Ferguson rất nhiều. Thảm kịch rơi máy bay năm 1958 đã làm dở dang đế chế hùng mạnh mà Sir Matt Busby đang dày công vun đắp. Nhưng ý chí kiên cường của ông đáng ghi vào sử sách. Dù mất đi một phần trí nhớ, 10 năm sau thảm kịch Munich, Sir Matt Busby lại xây nên một đội bóng hùng mạnh và giúp Quỷ đỏ đoạt lấy vinh quang trên đấu trường Châu Âu.




Sir Alex là một huyền thoại thực sự


Nhưng còn một lý do nữa để Sir Alex dành sự tôn trọng rất lớn cho vị tiền bối. Sir Matt Busby chính là người ủng hộ Ferguson trong lúc khó khăn nhất. 4 năm đầu làm việc tại MU, Alex Ferguson không gặt hái được một thành công nào. BLĐ đã có ý định sa thải ông, còn giới truyền thông ra sức chỉ trích, NHM cũng phẫn nộ vì sự yếu kém của đội nhà. Một loạt những sức ép khủng khiếp đè nặng lên Alex Ferguson. Lúc đó, người mà ông tìm đến xin lời khuyên, không ai khác, chính là Sir Matt Busby.

Sandy Busby, con trai của Sir Matt Busby, kể lại rằng: “Tôi vẫn nhớ cha tôi đã khuyên bảo HLV Ferguson như thế nào trong giai đoạn đầu ông ấy mới đặt chân đến Old Trafford. Có một buổi chiều, Alex đến nhà tôi. Cha tôi ra mở cửa và Alex hỏi thăm sức khỏe cha tôi. Cha tôi nói “Ta ổn, con trai, con thế nào?”. Họ xưng hô vô cùng thân mật và dành tình cảm rất lớn cho nhau. Alex đáp lại câu hỏi của cha tôi bằng một vẻ mặt chán nản. Alex nói “Con không ổn. Họ muốn dồn con vào chân tường”. Cha tôi bảo Alex ngồi xuống và họ cùng nhau nói về những vấn đề mà Alex đang gặp phải. Tôi nhớ Alex đã rất thất vọng với giới truyền thông, anh ấy cho là họ đang cố tình gây sức ép để BLĐ MU sa thải mình. Cha tôi khuyên bảo và cố gắng giải thích rằng không ai có thể gây áp lực cho Alex ngoài bản thân anh ấy. Cha tôi nói “Hãy ném những tờ báo đi, đừng bận tâm đến chúng. Ta chẳng bao giờ đọc những bài báo viết về mình trong cả sự nghiệp.”

Nếu không có những lời khuyên bảo và sự hậu thuẫn rất lớn từ Sir Matt Busby, có lẽ triều đại Ferguson đã không kéo dài đến thế này. Và MU cũng khó chinh phục những chiến công hiển hách để rồi tạo dựng vị thế lớn như hiện nay. Nhưng lịch sử chỉ có 1 lần và Sir Alex Ferguson đã trở thành một trong số những con người vĩ đại nhất, một biểu tưởng vĩnh cửu trong bóng đá.

Triều đại huy hoàng của Sir Alex Ferguson tại Old Trafford:

- Thời gian: Từ 11/1986 đến nay

- Thắng 801 trận, hòa 317, thua 240 (hiệu số 2475 – 1215)

- Danh hiệu cùng MU: 11 Premier League, 5 FA Cup, 4 Carling Cup, 9 Siêu cúp Anh, 2 UEFA Champions League, 1 Siêu Cúp Châu Âu, 1 Cúp Liên lục địa, 1 Cúp thế giới các CLB

- Danh hiệu cá nhân: 9 lần là HLV xuất sắc nhất Premier League, 4 lần là HLV xuất sắc nhất thế giới, HLV xuất sắc nhất thập kỷ 90 của bóng đá Anh, Giải thưởng thành tựu 10 năm Premier League, Hiệp sĩ Anh, Ngôi nhà danh vọng bóng đá Anh…

Nguồn: 24H.com.vn


Calisto: 'Tôi xin lỗi, nhưng tuyển Việt Nam đã làm hết mình'

HLV Calisto xin lỗi người hâm mộ khi đội nhà không thể bảo vệ chức vô địch AFF Cup, nhưng cho rằng trong bóng đá thắng thua là chuyện thường tình và khẳng định đội tuyển Việt Nam có thể tự hào chia tay giải.




HLV Calisto tại buổi họp báo sau trận.


Cần ghi ít nhất hai bàn thắng và giữ sạch lưới để nuôi hy vọng lật ngược tình thế sau thất bại 0-2 ở lượt đi, nhưng kết quả mà tuyển Việt Nam thu được trên sân Mỹ Đình tối thứ bảy chỉ là tỷ số hòa 0-0. Thua chung cuộc 0-2, thầy trò Calisto phải nói lời tạm biệt AFF Cup 2010 trước ngưỡng cửa chung kết và không thực hiện được mục tiêu bảo vệ ngôi quán quân bóng đá khu vực.

“Bóng đá là vậy”, HLV Calisto phát biểu sau trận. “Tôi muốn gửi lời xin lỗi đến toàn thể các CĐV Việt Nam vì sự ủng hộ tuyệt vời cho đội tuyển. Nhưng một đội bóng không thể cứ mãi chiến thắng. Hôm nay, dù không đạt mục tiêu đề ra, các học trò của tôi đã chơi và chiến đấu bằng tất cả quyết tâm, bằng 200% sức lực. Chúng tôi vì thế không có gì phải ân hận và có thể ngẩng cao đầu rời cuộc chơi”.

May mắn là yếu tố duy nhất, theo ông Calisto, khiến tuyển Việt Nam không thể vượt qua Malaysia ở bán kết: “Nếu nhìn toàn cục cả hai lượt trận, tôi cho rằng đội của mình chơi hay hơn. Tuyển Việt Nam làm chủ hoàn toàn cục diện trên sân trong cả hai lượt trận và vượt trội đối thủ cả về số pha dứt điểm lẫn những cơ hội ghi bàn. Nhưng ngần đó là không đủ để chiến thắng khi chúng tôi quá thiếu may mắn. Nếu đội ghi được dù chỉ một bàn thắng, mọi chuyện có thể sẽ rất khác. Việc Tài Em bị chấn thương và phải rời sân từ phút thứ 10 cũng ảnh hưởng đến lối chơi của đội tuyển”.

So với trận lượt đi ở Kualar Lumpur, tuyển Việt Nam thay đổi tới 5 vị trí trong đội hình xuất phát. Đáng chú ý trong những điều chỉnh này là việc xếp Việt Thắng mới bình phục thay Anh Đức đá chính ở vị trí tiền đạo mũi nhọn. Nhưng chân sút của CLB Ninh Bình đã không hoàn thành nhiệm vụ và buộc ông Calisto phải thay anh bằng chính Anh Đức từ phút 64.

“Thắng đã bình phục chấn thương. Kinh nghiệm của cậu ấy thật sự cần thiết. Hơn nữa, trong sơ đồ 4-2-3-1 của tuyển Việt Nam, Thắng cũng từng nhiều lần chơi cùng trong một thời gian dài và hiểu rõ những cầu thủ hỗ trợ từ hai biên như Thành Lương, Vũ Phong hay Tấn Tài. Trong khi đó, Anh Đức mới chỉ có 5 ngày tập cùng đội tuyển trước khi vào AFF Cup 2010. Tuy nhiên, do Thắng trở lại sau một thời gian dài nghỉ thi đấu, cậu ấy đã không có cảm giác bóng tốt nhất”, HLV Calisto phân trần.




Malaysia đã tìm được đấu pháp thích hợp để chặn bước nhà vô địch năm 2008. Ảnh: Hoàng Hà.


Thất bại ở bán kết nhưng ông Calisto không cho rằng đây là một năm thất vọng của bóng đá Việt Nam: “Sau khi lên ngôi vô địch AFF Cup năm 2008 và vào tới chung kết SEA Games 2009, bóng đá Việt Nam tiếp tục gặt hái thành công trong năm 2010. Chúng ta lần đầu tiên trong lịch sử vượt qua vòng bảng bóng đá nam Á vận hội và vào tới bán kết AFF Cup 2010. Đó không hề là những kết quả tồi. Nhưng như tôi đã nói, trong bóng đá, phải có lúc thắng, lúc thua và chúng tôi phải chấp nhận”.

Trận thua trước Malaysia ở bán kết theo Calisto cũng không hề vô ích: “Giải đấu lần này sẽ cho tôi và các học trò những kinh nghiệm quý giá để chuẩn bị cho vòng loại World Cup và SEA Games sang năm. Tôi sẽ xem xét thay đổi nhân sự cho đội tuyển. Tuyển Việt Nam có một số vị trí đã lớn tuổi, nhưng tôi thấy có khoảng 8 đến 9 cầu thủ trẻ đủ khả năng thay thế. Tôi sẽ cân nhắc thay đổi một số vị trí thật sự cần thiết. Một số trụ cột lớn tuổi sẽ được giữ lại để dẫn dắt, truyền kinh nhiệm các đồng đội mới trẻ hơn của họ và đảm bảo tính kế thừa trong lối chơi mà tôi đã định hình cho đội hai năm qua”.



Nguồn: VnExpress

Lên đầu trang
Xuống cuối trang